đàn organ

​Cảm hóa trò bằng nghị lực và âm nhạc

Dạy nhạc để mưu sinh đã đành, nhưng với thầy Nguyễn Tư, vấn đề không đơn thuần chỉ là tiền bạc. Có những em hoàn cảnh khó khăn, đang học nửa chừng thì xin nghỉ vì chuyện tiền nong, thầy sẵn sàng giữ em lại và chỉ bảo tận tình. Học trò nào học tập hiệu quả, ra đời “thành nghề” thầy Nguyễn Tư đều mừng.

Thầy bảo mừng nhất là sự “thành nghề” của những em thuộc đối tượng cá biệt, bị gia đình và xã hội xem như “có vấn đề”.

Theo thầy Nguyễn Tư, âm nhạc có khả năng tốt trong việc giáo dục, bồi dưỡng nhân cách con người. Thầy nói: “Tôi tin âm nhạc đích thực có khả năng “làm hiền” con người. Bằng chứng là rất nhiều học trò thuộc nhóm “nguy cơ cao” theo học nhạc chỗ tôi một thời gian đều “hiền” đi”.

Bị tật hai chân, phải ngồi xe lăn từ nhỏ nhưng niềm đam mê và ý chí kiên cường đã biến một chàng trai khuyết tật - những tưởng sẽ trở thành


Ken harmonica

gia đình, xã hội - thành một nhạc công; biến một người chưa từng biết đến trường lớp được nhiều thế hệ tôn kính gọi là thầy...

Người thầy đặc biệt đó là thầy giáo dạy nhạc Nguyễn Tư, nhà ở khu phố 2, thị trấn Hòa Vinh, Đông Hòa, Phú Yên.

Sinh ra với đôi chân tật nguyền, nhưng may thay trời lại phú cho Nguyễn Tư một "đôi tay vàng”. Đôi tay vừa khỏe mạnh vừa linh hoạt, giúp xử lý nhanh nhẹn, gọn gàng mọi việc. Bằng nghị lực và niềm đam mê, thầy Nguyễn Tư đã chiến thắng số phận. Thầy không là gánh nặng mà ngược lại đã sống thật hữu ích.

Thật sự được cầm đến cây guitar năm 14 tuổi, thầy Nguyễn Tư “khởi nghiệp” bằng việc theo học một nhạc công chuyên chơi nhạc cho các phòng trà. Rồi sau đó thầy mày mò tự rèn luyện, tự nâng cao “tay nghề” bằng cách nghe băng đĩa và lăn mình tham gia các show diễn quần chúng bất cứ khi nào có thể.

Để đọc được các tài liệu âm nhạc, thầy Nguyễn Tư phải tự học đọc, học viết. Và đến bây giờ, không ai biết bằng cách nào mà thầy Nguyễn Tư đã xoay xở đọc được, viết được dù chưa một ngày đến trường! 

Rồi cây đàn organ điện tử xuất hiện. Nhận ra tiềm năng tương lai của loại nhạc cụ này, thầy Nguyễn Tư đã “liều mình”... mua cây đàn organ Yamaha 330 về tự học.

Bằng năng khiếu bẩm sinh, bằng niềm đam mê âm nhạc, sau một thời gian thầy Nguyễn Tư đã làm chủ được các phím nhạc trên cây đàn organ.

Mười mấy năm lăn lộn với nghề, từ vài môn sinh mến mộ tài năng xin theo thọ giáo ban đầu, đến giờ lớp học nhạc của thầy Nguyễn Tư đã hoạt động ổn định, thường xuyên với số lượng học trò không lúc nào dưới 20.

 

Hết lớp này ra đến lớp khác vào, công việc chính của thầy Nguyễn Tư bây giờ là dạy nhạc. Học trò tìm đến thầy học nhạc không chỉ giới hạn trong phạm vi

Dan organ

Hiện nay, tại Việt Nam có rất nhiều công ty, cửa hàng nhạc cụ kinh doanh dan organ của các thương hiệu khác nhau như: Roland, Yamaha, Korg, Casio….



vực Đông Hòa mà còn vượt ra ngoài huyện, thậm chí ngoài tỉnh và cả... người Việt ở nước ngoài (thầy dạy online, sử dụng chức năng video chat trong chương trình Yahoo! Messenger).

Học viên có cả người lớn tuổi nhưng phần lớn là giới trẻ: từ sinh viên, học sinh đến những thanh niên - nông dân bỏ học ra đời sớm... Các học viên chủ yếu học đàn organ hoặc

nhưng thầy Nguyễn Tư cũng nhận luyện tiết tấu, xướng âm và thậm chí cả thanh nhạc cho bất cứ ai có nhu cầu.

Đến thăm lớp nhạc, nhìn cảnh thầy Tư hướng dẫn, giảng giải chuyên môn cho học viên là sinh viên, học sinh chuẩn bị thi bộ môn năng khiếu vào các trường nhạc hoặc thoăn thoắt gõ, chỉnh sửa, in ấn các tài liệu trên máy tính không ai dám nghĩ rằng ông thầy ấy chưa từng có một ngày đến trường, đến lớp.

Chưa nói đến kỹ năng chuyên môn, ngay nghị lực, niềm đam mê và thái độ nghiêm túc đối với nghệ thuật của thầy Nguyễn Tư

đã cho học sinh một bài học lớn, buộc các em phải cố gắng hết mình - tôi đã nghĩ như vậy sau lần “dự giờ” đột xuất ở nhà thầy.

Mời bạn đọc tham gia viết về chủ đề 20-11

 

Chuyên mục “Dạy học bằng cả yêu thương” kính mời quý bạn đọc tham gia viết bài cho chuyên mục nhân Ngày nhà giáo VN 20-11 với chủ đề “Mái trường dấu yêu”.

Bài viết có thể là những câu chuyện có thật về tình thầy trò, tấm gương đạo đức của thầy cô giáo không quản khó khăn trong sự nghiệp trồng người, câu chuyện về học trò vươn lên trong học tập... cũng như những kỷ niệm không quên dưới mái trường tiểu học, THCS, THPT và giảng đường ĐH.

Bài vở vui lòng gửi về địa chỉ giaoduc@ hoặc báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM. Ngoài bì thư, tiêu đề mail xin ghi rõ “Bài viết tham dự 20-11” cùng họ tên tác giả, địa chỉ, số tài khoản ngân hàng.

Bác sĩ Trương Thìn, người đi tìm thuốc trong nghệ thuật Tôi đến thăm bác sĩ Trương Thìn ở Viện Y học dân tộc (YHDT) - nằm trên đường Nguyễn Văn Trỗi, Q.Phú Nhuận, TP.HCM, cơ ngơi của anh là một căn gác nhỏ "ngoi lên" giữa um tùm cây trái nằm ở một góc mé sau của viện. Hôm ấy là ngày thường, vậy mà anh Thìn lại có nhiều khách, mà toàn là những người quen biết: vợ chồng họa sĩ Trịnh Thanh Tùng, họa sĩ Trần Hoài, họa sĩ Thân Trọng Minh...

 

Khách tự tìm lấy chỗ ngồi vì căn phòng nhỏ ngổn ngang những tranh và tranh: bức đã lồng khung, bức chưa, rồi mực,
Piano
Trong một góc phòng có kê cây đàn Organ Yamaha và cả chân micro, phía bên kia - nằm chông chênh trên đống tranh là cây đàn ghi-ta thùng bám bụi.

 

Quả thật, nhìn những gì trong căn phòng này, người ta sẽ nghĩ chủ nhân của nó là một nghệ sĩ chứ không phải là một thầy thuốc - mà là thầy thuốc nổi tiếng: Bác sĩ Trương Thìn - nguyên Viện trưởng Viện Y dược học dân tộc TP.HCM, hiện là Phó chủ tịch Hội Châm cứu Việt Nam, Chủ tịch Hội Châm cứu TP.HCM, Chủ tịch Hội Đông y TP.HCM, chuyên nghiên cứu và giảng dạy y học Đông phương... Thế nhưng, tâm hồn anh và những gì anh bộc lộ thì lại mang phong cách của một nghệ sĩ - một nghệ sĩ đích thực!

 

Nếu bạn có dịp đến thăm Viện YHDT, sẽ thấy không gian ở đây không giống với bất kỳ một cơ sở chữa bệnh nào khác. Điều lạ nhất là ở tất cả các phòng bệnh (và cả ở hành lang, lối đi) đâu đâu cũng đều có treo tranh ảnh, mà theo như chị Ngọc Thúy - vợ của họa sĩ Trịnh Thanh Tùng là đã xóa đi cái cảm giác lạnh lẽo của những bức tường vôi trắng thường thấy ở các bệnh viện khác.

 

Bao quanh Viện YHDT là khu vườn tượng rợp bóng mát nhưng rất sạch sẽ mà các bệnh nhân (và cả những người không bệnh) rất thích được thả bộ, nhàn tản hoặc thư giãn trong một không gian thật yên tĩnh (mùa thi, các SVHS thường vào đây ôn bài). Trong vườn tượng có y miếu thờ